Tồn dư giãn cơ là một hiện tượng xảy ra khi cơ bắp không hoàn toàn phục hồi sau khi được căng cơ hoặc thực hiện một bài tập. Khi căng cơ, các sợi cơ bị kéo dài và khi thả lỏng, chúng không quay trở về trạng thái ban đầu mà còn có sự giãn dài nhỏ gọi là tồn dư giãn cơ. Điều này xảy ra do độ kháng cơ của mô cơ giãn ra, không cho phép các sợi cơ quay trở lại kích thước và độ dài ban đầu. Tồn dư giãn cơ thường thấy sau khi thực hiện bài tập kéo dài hoặc căng cơ như yoga hoặc pilates.
Khi cơ bắp được căng cơ, các sợi cơ sẽ kéo dài để tạo ra sức mạnh và di chuyển các khớp. Tuy nhiên, khi chúng ta thả lỏng, các sợi cơ không trở về trạng thái ban đầu mà còn giãn dài một chút, tạo ra hiện tượng gọi là tồn dư giãn cơ.
Tồn dư giãn cơ xảy ra do một số yếu tố như:
1. Độ đàn hồi của mô cơ: Mô cơ được cấu thành bởi các sợi cơ và một mạng lưới mô liên kết. Mạng lưới này có một đặc tính đàn hồi nhất định, khi căng cơ, mạng lưới bị kéo dài nhưng không hoàn toàn quay trở lại hình dạng ban đầu sau khi thả lỏng.
2. Tác động của biểu lực: Khi căng cơ, một lực được áp dụng lên mô cơ và khi thả lỏng, không có một lực tác động ngược lại để hoàn toàn khôi phục cơ bắp về trạng thái ban đầu.
Tồn dư giãn cơ thường không gây ra bất kỳ vấn đề nào và có thể làm cho cơ bắp cảm thấy mềm mại hoặc dễ bị căng. Thực tế, việc duy trì sự giãn cơ nhất định có thể có lợi cho sức khỏe và linh hoạt của cơ bắp. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, nếu căng cơ quá mức hoặc không được giảm tải đúng cách, tồn dư giãn cơ có thể gây ra đau và cản trở trong quá trình phục hồi của cơ.
Tồn dư giãn cơ có thể được giải thích theo cách hoạt động của các cơ và sợi cơ. Mỗi sợi cơ là một cấu trúc cơ bản của các cơ bắp, bao gồm một chuỗi các môi trường tương tác với nhau.
Khi căng cơ, các sợi cơ được kéo dài và môi trường của chúng bị kéo dãn. Khi các sợi cơ được thả ra, có hai yếu tố quan trọng xảy ra:
1. Đàn hồi của mô cơ: Mô cơ không phải là một vật thể cứng, mà là một mực dẻo có độ đàn hồi. Khi căng cơ, mô cơ bị kéo dài tạo ra sức mạnh và di chuyển khớp. Tuy nhiên, khi thả lỏng, mô cơ không hoàn toàn trở về trạng thái ban đầu mà còn giãn dài một ít. Điều này xảy ra do sự đàn hồi của mô cơ và mạng lưới mô liên kết trong cơ.
2. Tác động của sức căng và tải trọng: Trong quá trình thực hiện các bài tập hoặc hoạt động căng cơ, một sức căng được áp dụng lên mô cơ. Khi chúng ta thả lỏng, không có một lực tác động ngược lại để hoàn toàn khôi phục mô cơ về trạng thái ban đầu do tác động của sức căng và tải trọng.
Tồn dư giãn cơ có thể gây ra cảm giác mềm mại hoặc dễ bị căng trong cơ bắp. Điều này thường không gây ra bất kỳ vấn đề nào và có thể là một phần tự nhiên của quá trình căng cơ và thả lỏng. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, nếu cơ bắp bị căng quá mức hoặc không được giảm tải đúng cách, tình trạng tồn dư giãn cơ có thể gây ra đau và cản trở trong quá trình phục hồi của cơ. Trong những trường hợp này, việc chỉnh sửa chế độ tập luyện hoặc tham khảo ý kiến của chuyên gia trong lĩnh vực y tế và thể dục là cần thiết.
Tồn dư giãn cơ là gì? Các công bố khoa học về Tồn dư giãn cơ
Tồn dư giãn cơ là một hiện tượng xảy ra khi cơ bắp không hoàn toàn phục hồi sau khi được căng cơ hoặc thực hiện một bài tập. Khi căng cơ, các sợi cơ bị kéo dài ...
Nổi bật tại Việt Nam
- TỶ LỆ TỒN DƯ GIÃN CƠ SAU PHẪU THUẬT NỘI SOI CẮT RUỘT THỪA TẠI BỆNH VIỆN NGUYỄN TRI PHƯƠNGAI tóm tắt
Khảo sát cắt ngang trên 96 bệnh nhân mổ nội soi ruột thừa tại Bệnh viện Nguyễn Tri Phương theo dõi sự biến thiên chỉ số TOF để xác định tỷ lệ tồn dư giãn cơ. Tỷ lệ suy giảm thần kinh cơ chiếm 58,33 % lúc nhập hồi tỉnh và 39,58 % tại thời điểm rút ống thở trước khi hồi phục hoàn toàn sau hai giờ. Dữ liệu cho thấy cần đo chỉ số TOF thường quy nhằm phòng tránh tồn dư giãn cơ.
- 18. So sánh tỷ lệ tồn dư giãn cơ sau phẫu thuật nội soi ổ bụng ở nhóm bệnh nhân có hoặc không được theo dõi bằng máy tof WatchAI tóm tắt
Thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên trên 60 bệnh nhân phẫu thuật nội soi ổ bụng tại Bệnh viện Việt Đức so sánh nguy cơ tồn dư giãn cơ sau rút nội khí quản giữa nhóm theo dõi bằng máy TOF Watch và nhóm đối chứng. Bệnh nhân không được giám sát định lượng có tỷ lệ lưu giữ phong bế thần kinh cơ cao hơn rõ rệt tại các thời điểm 1, 10 và 20 phút. Thiết bị hỗ trợ theo dõi giúp kiểm soát hiệu quả biến chứng suy hô hấp do tồn dư giãn cơ.